Tôi đã chữa bệnh trầm cảm như thế nào? – Vững Trí

Rate this post

Tôi là Trung. Tôi sống với bệnh trầm cảm được 10 năm 11 tháng. Tôi chấp nhận việc mình mắc trầm cảm và học cách chăm sóc bản thân khi trầm cảm kéo đến. Đây là những bước tôi lập ra để đối phó cơn trầm cảm của mình.

Xem đầy đủ về bệnh trầm cảm: TẠI ĐÂY

Dù đã sống cùng trầm cảm hơn 10 năm, đôi lúc tôi vẫn chẳng thể đoán được cơn trầm cảm của mình, chúng có khi đến rất nhẹ nhàng, khi khác lại như muốn nhấn chìm hết mọi thứ. Những người bạn trong hội trị liệu của tôi, trầm cảm quấn họ theo những cách khác nhau, còn với tôi nó là nỗi buồn sâu thẳm nặng nề. Nó như một màn sương mù rậm rạp cuốn lấy tôi, chầm chậm nhốt tôi từng chút một, và rồi rất khó để tôi hoàn toàn có thể nhìn rõ niềm vui hiện tại hay một tương lai tích cực sẽ như thế nào .

Tôi đã chữa bệnh trầm cảm như thế nào? 1

Bạn cố gắng thở dưới lớp khói dày đặc đó. Bạn có thể cảm thấy nó phủ đầy trong phổi của bạn khi trầm cảm kéo đến.

Thông qua nhiều năm điều trị, tôi đã nỗ lực rất nhiều để hoàn toàn có thể hiểu được mình cảm thấy như thế nào khi trầm cảm kéo đến và tôi đã học lấy cách chăm nom bản thân mình tốt nhất khi mình bệnh .

Đừng hoảng sợ khi Trầm Cảm Kéo Đến

Khi tôi cảm thấy căng thẳng mệt mỏi hơn thông thường, hay cảm nhận một thoáng buồn bã Open, thì một tiếng chuông báo động gấp gáp vang lên trong đầu ” KHÔNG ! TRẦM CẢM LẠI ĐẾN RỒI ” .
Với tôi, trầm cảm không khác gì một cơn ác mộng. Rất khó để không bồn chồn khi nghĩ mình đã từng bết bát như thế nào ở phiên trầm cảm trước. Nhất là khi tôi đang có một khoảng chừng thời hạn cực kỳ tốt và tích cực. Tôi cảm xúc tâm lý của mình hỗn loạn, đua nhau chạy đến những trường hợp tệ nhất. Đây là lúc tôi cần đưa ra quyết định hành động. Cố gắng làm chậm nhịp thở, hít một hơi sâu cho đến khi bình tâm lại. Tôi tự nhủ với bản thân mình, đôi lúc nói thành lời, câu truyện thường là như thế này “ Này Trung, sợ hãi tái phát trầm cảm cũng thông thường thôi mà. Mày không có gì phải xấu hổ cả. Lần trước, mày đã vượt mặt nó, lần này cũng thế. Hãy nhớ lại những gì mà mày đã học được. Bất kể mọi chuyện như thế nào, nhớ rằng nó sẽ khá hơn. Nó luôn luôn khá hơn. Mày không hề đơn độc trong đại chiến này, mày sẽ ổn thôi. ”

Biết những tín hiệu cảnh báo nhắc nhở trầm cảm tái phát

Điều này cực kỳ quan trọng để đối phó trầm cảm. Hiểu được những gì mình nghĩ và hành vi cư xử là rất thiết yếu để tôi biết mình rơi vào hố đen mà bệnh giăng ra khi nào. Và để giúp tôi đỡ lấy bản thân mình trước khi chạm đáy. Những tâm lý xấu đi, dằn vặt là tín hiệu cảnh báo nhắc nhở tôi tiên phong. “ Mày không làm được gì cả. Mọi người sẽ sống tốt dù có mày hay không. Sẽ không ai chăm sóc hay hiểu được mày đâu. Mày nỗ lực vẫn chưa đủ. Mày mãi không hề được như họ. ”
Một khi tôi mở màn có những ý nghĩ này, tôi biết rằng cơn trầm cảm của mình đang trở lại. Một gợi ý khác là những ngày đầu trầm cảm mới chớm chạm vào, tôi luôn uể oải, nguồn năng lượng như bị ai đó rút cạn và tôi khó hoàn toàn có thể hoàn thành xong việc làm hàng ngày như rửa bát, nấu ăn, hay tắm rửa .
Ban đầu tôi chọn lờ nó đi, thật dễ khi mặc kệ mọi thứ nhưng tôi nhận ra rằng điều đó không giúp tôi ổn hơn. Dần dần tôi học cách được cho phép bản thân cảm thấy rất tệ mà không cố chối bỏ nó. Tôi nhận ra, mày mò và quen thuộc từng triệu chứng của mình .

Luôn nhớ rằng trầm cảm là một dạng rối loạn

Nơi tôi sống, bệnh tâm ý và yếu ớt cũng ngang với sự hổ thẹn. Và trong một khoảng chừng thời hạn dài tôi không biết việc mình bị rối loạn tâm ý mà nó giống như là khiếm khuyết ý thức với tôi, là một sự bất bình thường đáng xấu hổ. Giờ nhìn lại, tôi hoàn toàn có thể thấy được tâm lý này là gánh nặng ý thức đến mức nào. Mỗi ngày tôi vật vã với buồn bã, tội lỗi, và cô lập và những nỗi lo ngại, bức xúc mà nếu nói ra ai đó sẽ lại chặc lưỡi “ Mày lại nghiêm trọng hóa yếu tố rồi ”. Đến nỗi tôi sợ phải diễn đạt cảm hứng của mình. May mắn, tôi sau cuối hoàn toàn có thể gặp những người hoàn toàn có thể lắng nghe mình, mái ấm gia đình và những cuộc trò chuyện. Tôi dần học cách gật đầu trầm cảm là một dạng rối loạn, nó là một căn bệnh tâm ý. Tôi sống cùng với nó, nhưng nó không định nghĩa con người tôi, không có quyền “ điều khiển và tinh chỉnh tôi ”. Tôi vẫn cảm thấy buồn bã, đơn độc và sợ hãi nhưng tôi đã biết được những xúc cảm đấy là do rối loạn tâm ý mà tôi hoàn toàn có thể cải tổ bằng cách tự chăm nom mình .

Luôn nhớ rằng trầm cảm là một dạng rối loạn 1

Khi trầm cảm kéo đến, nó không đến một mình. Buồn bã, cô đơn, sợ hãi có thể kèm theo, đầu bạn bắt đầu quay cuồng. Đừng mất kiểm soát, nhớ rằng trầm cảm là một dạng rối loạn mà bạn có thể cải thiện được bằng cách tự chăm sóc mình.

Nhận ra rằng những cảm hứng này không sống sót mãi mãi

Một trong những điều đáng sợ mà trầm cảm gây ra cho bạn là làm bạn nghĩ nó không khi nào kết thúc và tin rằng lần quay lại sẽ còn tệ hơn lần trước. Có 2 điều nhỏ nhưng khó với tôi khi thao tác với chuyên viên tâm ý đó là gật đầu trầm cảm là một dạng rối tâm ý và thiết kế xây dựng năng lực chịu đựng khi nó tái phát. Và bằng cách nào đó, nghe có vẻ như vô lý nhưng khi tôi hiểu những dày vò mình chịu là do rối loạn tâm ý, những điều tệ hại trở nên hoàn toàn có thể chịu đựng được. Vì tôi hiểu, những triệu chứng này nó không sống sót mãi mãi, mình nhất định hoàn toàn có thể giải quyết và xử lý nó. Tôi đã nhiều lần vượt qua trầm cảm trước đây và dù khó nhằn đấy, nhưng tôi đã hoàn toàn có thể vượt qua nó rồi. Tôi nói với bản thân, cứ việc cảm thấy buồn đi, cả sợ hãi nữa, không sao cả, thưởng thức nó và biến thành nó một phần phải thưởng thức, chỉ thế .

Luyện tập chăm nom bản thân mỗi ngày

Một khoảng chừng thời hạn dài tôi chối bỏ những triệu chứng của trầm cảm. Cách mà tôi đương đầu với trầm cảm lúc đó, một là lờ tịt nó đi mặc nó hủy hoại cảm hứng khiến mọi thứ chai sạn dần. Hoặc cứ gồng mình lên ép bản thân phải làm được nếu không tôi sẽ không xứng danh với mọi thứ mình được nhận. Tôi hoàn toàn có thể thao tác đến tối mịt không ăn gì, đầu óc trống rỗng, mệt đến độ không biết mình đã làm cách nào để về nhà nữa nhưng tối đó vẫn không tài nào ngủ được. Tôi tìm đến rượu, hút thuốc, shopping những thứ tôi còn không biết nó có tính năng gì ở trên mạng, kéo facebook trượt dài xuống để giết thời hạn. Và mọi thứ thì vẫn tệ hơn. Đến một ngày tôi gục ngã, héo mòn. Tôi tốn hai năm để Phục hồi lại. Lúc này, với tôi không điều gì quan trọng hơn tự chăm nom bản thân. Sẽ mệt khi rơi xuống đáy, nhưng tôi sẽ cố thiết kế xây dựng đời sống của mình khỏe mạnh hơn. Trầm cảm đã vùi dập tôi quá nhiều rồi, tôi không hề lại giúp nó nữa .
Để tự chăm nom bản thân, trước hết tôi chọn trung thực về chẩn đoán y tế của mình. Tôi không dối lừa hay lờ đi việc mình bị rối loạn tâm ý. Tôi trân trọng bản thân mình là ai và tôi đang sống “ với ” cái gì. Tôi nói “ với ” chính do mặc dầu căn bệnh tâm ý của tôi đã cố rất là, nó vẫn không tinh chỉnh và điều khiển tôi, nó không định nghĩa tôi, và tôi khước từ không để nó hủy hoại đời sống của mình. Tự chăm nom bản thân nghĩa là dành thời hạn để nghỉ ngơi, tập thể dục, vẽ vời gì đó và trò chuyện với người khác. Bất kỳ thứ gì tôi thấy hứng thú trước kia, dù giờ hoàn toàn có thể bớt thích hơn bởi vật cản trầm cảm, thì tôi vẫn sẽ thử. Tôi đi dạo trong khu vui chơi giải trí công viên, nhìn những chú chó thỏa thích nô đùa, gặm giật bộ lông dày cộm của nhau, hay ngồi xoa bụng và tận thưởng những cú liếm láp thân thiện của Nâu – một cô chó cỏ màu vàng sậm mà tôi được một người bạn thân khuyến mãi. Nếu cần bình tĩnh, tôi sẽ ngồi nghe một bài thiền có hướng dẫn và triển khai theo. Dùng toàn bộ những giác quan của tôi để làm dịu lại và nạp đầy tâm lý, thể xác, và linh hồn. Tôi luyện tập những kỹ năng và kiến thức ứng phó này hàng ngày, không riêng gì khi tôi cảm thấy tệ hại. Đây là sức mạnh giúp tôi chống lại khi cơn trầm cảm quay lại, chúng có tính năng vì tôi không ngừng rèn luyện .

Nhận biết khi nào cần nên hỏi sự giúp sức

Nhận biết khi nào cần nên hỏi sự giúp đỡ 1

Chỉ có bạn biết rõ mình cần giúp đỡ lúc nào. Nếu bạn cảm thấy không thể chống chọi trầm cảm một mình, đừng ngần ngại mà hãy đi tìm kiếm sự giúp đỡ từ bác sĩ điều trị, gia đình, bạn bè.

Trầm cảm rất nghiêm trọng. Và nó đã lấy đi mạng sống một người bạn của tôi. Những tâm lý tự tử là triệu chứng thường thấy của trầm cảm. Tôi hiểu nếu mình có những tâm lý này thì tuyệt đối không được lờ chúng đi. Một khi tôi có tâm lý chết đi là sự giải thoát, tôi biết được đây là tín hiệu cảnh báo nhắc nhở nghiêm trọng nhất. Tôi sẽ nói với mái ấm gia đình, bè bạn những người mà tôi tin yêu nhất và đi tìm kiếm sự giúp sức từ những chuyên viên. Tôi tin rằng tôi xứng danh được giúp sức điều trị trầm cảm, và lúc này tôi không hề chống chọi với nó một mình. Tôi có lập cho mình một bảng kế hoạch bảo đảm an toàn cá thể trong đó liệt kê những giải pháp tôi cần làm khi tôi khởi đầu có tâm lý tự tử. Chúng hữu dụng với tôi rất nhiều thời gian. Một trong những tín hiệu cảnh báo nhắc nhở tôi nên tìm gặp chuyên viên điều trị của mình là :

  • Thường xuyên khóc
  • Cô lập bản thân khỏi gia đình và bạn bè trong khoảng thời gian dài
  • Không có tinh thần hay mong muốn đi làm

Cuối cùng trầm cảm không định nghĩa con người tôi

Tôi sống cùng trầm cảm. Nhưng tôi không phải trầm cảm. Tôi chỉ mắc trầm cảm. Tôi luôn tự nhủ với bản thân mình mỗi ngày, những lúc tinh thần thư giãn tôi hiểu điều này, khi cực kỳ buồn bã tôi tin điều này. Trầm cảm tác động đến suy nghĩ của tôi khiến mọi việc đôi lúc khó giải quyết hơn nhiều. Lúc này thì niềm tin “tôi không phải là trầm cảm – trầm cảm không định nghĩa con người tôi” giống như ngọn cờ giúp tôi trụ vững vậy. Tôi tự nhắc nhở bản thân mình về sức mạnh, khả năng, và trắc ẩn và chúng là vũ khí trợ giúp tối chống lại sự tấn công của trầm cảm. Trong khi tôi không thể khống chế các triệu chứng và đau đớn vì trải nghiệm trầm cảm, điều quan trọng tôi luôn giữ trong đầu rằng tôi xứng đáng, và nó sẽ giảm dần, rồi sẽ cảm thấy tốt hơn.

Tôi đã trở thành chuyên viên trong việc mày mò và hiểu rõ căn bệnh trầm cảm trong mình. Phát triển nhận thức, gật đầu việc mình mắc trầm cảm, thưởng thức, có những bước tiến rõ ràng khi cơn trầm cảm phát tác giúp tôi tự chăm nom bản thân và tiếp đón trợ giúp kịp thời .
Trầm cảm với tôi là một hành trình dài, và nhiều lúc tôi có nhìn thấy con đường mình đi lê dài tận chân trời, hoặc đôi lúc chẳng thể nhìn xa hơn một mét bởi sương mù sum sê. Nhưng tôi đã sống sót 100 % qua những ngày tệ hại nhất. Cho đến giờ, tôi vẫn rất ổn .
Viết bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.